Tôi và chồng học cùng nhau từ bé và bắt đầu yêu từ năm lớp 11. Một tình yêu trong trẻo đi qua những buổi tan trường, những mùa thi căng thẳng rồi cùng nhau bước vào cánh cổng đại học. Ra trường, chúng tôi cưới nhau. Tôi nghĩ mình là người phụ nữ may mắn vì có một người chồng đồng hành từ thuở thiếu thời.
Nhưng hôn nhân của tôi thiếu đi điều mà nhiều người cho là hiển nhiên là một đứa con. Sau cưới, tôi mang thai nhiều lần nhưng đều không giữ được. Có lần thai đã sang tháng thứ ba, lần khác gần sang tháng thứ tư thì đều bị sảy. Mỗi lần như vậy, tôi suy sụp, còn chồng tôi lặng lẽ chịu đựng. Gần chục năm cưới nhau, căn nhà vẫn không tiếng trẻ con.
![]() |
Tôi không ngờ kết quả xét nghiệm ADN lại trở thành cơn ác mộng, con bé là con ruột của chồng tôi (ảnh minh hoạ) |
Ba năm trước, trong khu nhà tôi sống, người ta phát hiện một bé gái chừng hai, ba tháng tuổi bị bỏ rơi, bên cạnh chỉ có ít tã áo sạch sẽ. Lúc đó nghe tin mà tim tôi đập loạn nhịp. Một cảm giác rất lạ, vừa thương, vừa mừng, như thể số phận đang mở ra cho mình một lối khác. Tôi tin ông trời đã đưa con đến cho chúng tôi theo cách này.
Tôi và chồng vội vàng bàn bạc, rồi quyết tâm làm thủ tục nhận nuôi. Quá trình không hề dễ dàng, nhưng tôi chưa bao giờ nản. Ngày ôm con về nhà, tôi khóc như chưa từng khóc. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi được làm mẹ.
Ba năm làm mẹ, tôi dành cho con tất cả những gì mình có cho con. Tôi thức đêm chăm con sốt, chăm bón từng thìa cháo cho con, lo lắng từng giấc ngủ của con... Con lớn lên trong vòng tay tôi, gọi tôi là mẹ, bám tôi không rời nửa bước. Với tôi, con là món quà bù đắp cho tất cả những mất mát trước đó.
Thế rồi những lời xì xào bắt đầu xuất hiện khi con lớn hơn. Nhiều người nói con giống chồng tôi một cách lạ lùng, từ ánh mắt đến dáng cười. Ban đầu, tôi bỏ ngoài tai vì tôi tin chồng, tin gia đình mình. Nhưng lời ra tiếng vào ngày một nhiều, gieo vào lòng tôi những nghi ngờ.
Cuối cùng, tôi quyết định đưa con đi xét nghiệm ADN, chỉ để dập tắt mọi đồn đoán. Tôi không ngờ kết quả lại trở thành cơn ác mộng, con bé là con ruột của chồng tôi.
Tôi sụp đổ hoàn toàn. Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ là chồng đã phản bội mình. Tôi gào khóc, chất vấn, không chấp nhận bất kỳ lời giải thích nào. Sau nhiều ngày căng thẳng, chồng tôi thú nhận vì quá khao khát làm bố, anh đã âm thầm thuê người đẻ hộ. Anh trả cho người phụ nữ ấy 300 triệu đồng, kèm theo cam kết sẽ rời xa đứa trẻ mãi mãi để tôi không bao giờ biết sự thật.
Với tôi, dù là ngoại tình hay thuê đẻ hộ, đó vẫn là sự phản bội. Anh đã tước đi quyền được biết, được lựa chọn của tôi. Anh biến tôi thành người mẹ trong một kịch bản được sắp đặt sẵn.
Tôi bỏ về nhà bố mẹ đẻ, mang theo một trái tim trống rỗng. Nhưng mỗi đêm, hình ảnh con bé lại hiện lên khiến tôi không ngủ được. Tôi nhớ từng bữa ăn, từng lần con ốm, từng cái ôm con dành cho tôi, ai sẽ dỗ con ngủ, ai sẽ vỗ về khi con khóc. Tôi muốn quay về để ôm con vào lòng nhưng lại không đủ can đảm nhìn mặt người chồng phản bội.
Tác giả: Thùy Nhi
Nguồn tin: Báo VOV


